A little history extracts

chuyen-nho-cover-4

Mỗi khi đêm xuống họ lại ngồi bên lửa hồng và ca hát – những bài hát kể lại chiến tích và công ơn của Người. Chúa của họ, theo như lời bài hát, linh thiêng và mạnh mẽ hơn tất cả thần linh khác. Và thế là theo thời gian họ mãi chỉ tin chỉ có một Thiên Chúa duy nhất trên đời mà thôi. Thiên Chúa duy nhất cũng là đấng sáng tạo ra thiên đàng và mặt đất, mặt trời và mặt trăng, đất đai và sông suối, cây cối và loài vật, và cả con người nữa. Khi Chúa nổi giận Người tạo ra cơn cuồng phong với họ nhưng không bao giờ bỏ rơi họ….

***

Bấy giờ các tu sĩ Dòng Tên cũng đã đến Trung Hoa để truyền đạo. Họ thường được hoàng đế lịch sự đón tiếp bởi lúc đó hoàng đế còn muốn họ truyền cả những kiến thức khoa học phương Tây mà đặc biệt là thiên văn học. Những thương gia châu Âu bắt đầu chuyển các loại đồ sứ về quê nhà, làm dấy lên trào lưu bắt chước sự tinh tế thanh cảnh của đồ sứ Trung Hoa. Nhưng phải đến hàng trăm năm sau người châu Âu mới làm được điều này.

***

….nếu một người đứng lên tuyên bố mình là người thông minh nhất, mạnh mẽ nhất, dũng cảm nhất hay tài năng nhất trên thế giới thì ngay lập tức sẽ bị cười nhạo; nhưng nếu thay vì dùng chữ “tôi”, anh ta lại nói rằng “chúng ta là những người thông minh nhất, mạnh mẽ nhất, dũng cảm nhất và tài năng nhất thế giới” thì ngay lập tức được tán dương nhiệt liệt và trở thành một người yêu nước.

Hành động đó chẳng có gì là yêu nước cả. Bởi đơn giản một người hoàn toàn có thể yêu nước mình mà không cần phải hạ nhục các dân tộc khác…

***

Họ cố bắt chước Louis XIV nhưng lúc nào cũng thiếu một thứ gì đó. Bởi họ chỉ bắt chước được vai diễn của nhà vua: một mẫu hình vua chúa bù nhìn khôi hài, với điệu bộ khoa trương và những thứ trang phục rườm rà. Vua Louis XIV thực sự không chỉ có vậy.

***

Vậy là cũng như dưới thời vua Menes, trong ba trăm rưỡi năm sau khi Akhenaton chết đi, người Ai Cập lại tiếp tục cất giữ xác ướp trong lăng mộ, viết bằng chữ tượng hình và cầu nguyện tất cả thần linh.

Họ vẫn giữ thói quen thờ mèo và coi chúng là những con vật linh thiêng.

Ta phải thực lòng mà nói với em là, về khoản này, ta hoàn toàn đồng ý với người Ai Cập.

***

                Thực ra những việc Alexander làm không chỉ vì lòng kiêu hãnh. Là học trò của Aristotle ông hiểu được bản chất con người và ông hiểu rằng quyền lực phải đi kèm với đủ thứ lễ nghi mới có sức thuyết phục. Vậy là ông cho lập lại những nghi lễ xa xưa trong triều đình Babylon và Ba Tư. Ai muốn gặp nhà vua phải quỳ gối. Nhà vua được coi như một vị thần. Theo phong tục phương Đông, nhà vua có nhiều vợ, trong đó có công chúa con gái của Darius vua xứ Ba Tư. Vậy là Alexander nghiễm nhiên trở thành người kế vị hợp pháp. Ông không muốn bị nhìn nhận như một kẻ xâm lược ngoại bang. Alexander muốn kết hợp học thức và sự huy hoàng của phương Đông với tư duy mạch lạc và sự linh động của người Hy Lạp, để tạo ra một thế giới hoàn toàn mới….

***

…Năm 1556, Charles, bấy giờ là một người già không tiền của, lui vào tu viện San Geronimo de Yuste ở Tây Ban Nha.

Chuyện kể lại rằng ở đó suốt ngày ông ngồi sửa đồng hồ, cố chỉnh làm sao cho chuông của những chiếc đồng hồ khác nhau cùng đổ một lúc. Người ta kể rằng mỗi khi sửa mãi không được, nhà vua lại triết lý: “Chỉ mỗi việc làm cho đồng hồ đổ chuông cùng lúc mà ta cũng không làm được, thì nói gì đến chuyện thống nhất những dân tộc trên đế chế này”.

Charles V chết đi trong cô độc và cay đắng. Còn những chiếc đồng hồ trên cố quốc của ông thì càng về sau những nhịp chuông càng lạc lõng và cách xa nhau.

***

Nhưng sóng biển thời đó vẫn rì rào những câu chuyện “ngày xửa ngày xưa…”

Ngày xưa của sóng biển có lẽ là khi trái đất chỉ là một đám mây khí và bụi bay trong không khí, giống như đám mây ta thường thấy qua kính viễn vọng vậy. Trong hàng tỷ năm, không sỏi đá, không nước non, không sự sống, đám khí bụi đó cuốn quanh mặt trời. Thế còn trước cả lúc đó nữa thì sao? Trước đó, cả mặt trời già nua của chúng ta cũng chưa xuất hiện. Chỉ có những vì sao kỳ bí khổng lồ và các thiên thể nhỏ hơn quay cuồng giữa những đám mây khí trong một vũ trụ vô tận vô cùng.

***

Napoleon lên một chiếc tàu của Anh quốc, tự nguyện đặt mình vào tay kẻ thù truyền kiếp, kẻ thù duy nhất chưa từng bị ông đánh bại. Ông đặt nhiều hi vọng vào sự cao thương của người Anh và xin được sống như một người dân thường trên đất Anh. Nhưng trong suốt cuộc đời mình hiếm khi nào chính bản thân ông tỏ ra cao thượng.

Người Anh tuyên bố ông là tù binh chiến tranh và lưu đày đến một hòn đảo hoang vu nhỏ xíu giữa Đại Tây Dương, là đảo St. Helena, để ông không bao giờ trở lại châu Âu được nữa. Tại đó ông sống sáu năm cuối cùng trong đời, bị bỏ rơi và bất lực hoàn toàn…chuyen-nho-cover

***

                Mỗi người trong chúng ta chỉ là một chấm bọt nhỏ bé, rơi xuống những con sóng thời gian đang cuồn cuộn đổ về một nơi chốn vô chừng. Chúng ta nhô lên, nhìn xung quanh và trước khi kịp hiểu điều gì đang xảy ra thì tất cả đã biến mất.

Con người thật nhỏ bé trong dòng sông thời gian. Những giọt nước mới cứ tiếp tục nổi lên bề mặt. Và cuộc đời của mỗi người chỉ là giây phút ngắn ngủi của con sóng kia thôi.

Nhưng cho dù nhỏ nhoi như thế, những khoảnh khắc ấy cũng đáng cho chúng ta sống hết mình, phải không em?